Em yêu! em. Ngay từ phút đầu tiên nhìn em
gác chân lên bàn phì phèo điếu thuốc
lá là anh đã thấy tê tái cả cõi lòng.
Anh tự nhủ thầm trước sau gì thì anh
cũng phải tiêu diệt được em. Con đường quen em sao mà chông
gai như rừng u nước độc. Anh đã tốn
bao nhiêu để dụ bà Tám bán cá (Thì
mẹ Tám nhiều chuyện đó), nhờ bả
giúp anh... Mà bả cũng lợi hại thiệt,
bả đã biến anh từ một chàng thanh niên hiền như thỏ đế trở nên một chú
nai tơ dưới gót chân em. Nhiều khi
anh nghĩ: Tại sao anh lại mê em ???
Phải chăng là vì sắc đẹp của em. Mà
công nhận là em đẹp thiệt. Ôi sắc đẹp
của em như sắc nuớc hương trời, tươi như bông hoa tàn tạ giữa mùa đông
lạnh giá. Mỗi khi em nở nụ cười khô
héo trên đôi môi thâm sì thuốc lá là
anh run rẩy sụm ba sườn. Đã bao lần anh nhủ lòng rằng đời
anh không thể thiếu em. Anh nhớ em
như ngoại anh nhớ miếng trầu, như
cậu anh cần vợ, như mợ anh thích
cần sa và như ba anh mê thuốc lá.
Xin em hãy yên tâm mà giao phó cuộc đời em cho anh. Rồi anh sẽ đưa
em đến một chốn bình yên, nơi chỉ có
tiếng cóc nhái mèo kêu, chuột la chó
sủa. Nơi đó ta sẽ sống với nhau thật
là hạnh phúc, con cháu từng đàn. Viết tới đây anh thấy nhớ em vô
chừng, muốn cắn em ngàn miếng,
muốn chặt em thành trăm khúc mà
bỏ vào mai-crô-guây để làm tình
yêu 7 món mà nhậu lai rai . Nói tới ăn
tự nhiên anh thấy đói, thôi anh đi nấu mì gói anh ăn kí đã. Giả từ em và
hẹn ngày tái ngộ